Tạp chí công nghệ Việt Nam

Chọn lựa gà nòi theo màu sắc

0

Như đã nói qua, gà nòi có rất nhiều màu sắc, duy ehỉ không có màu vàng khắp mình (nếu có thì đã lai), chân, mình, mắt, mỏ, lông đều vàng.

Có thể tạm phân biệt như sau:

– Gà bướm: Có sắc lỗng lốm đếm, không đủ nảm màu.

– Gà bông: Gà đen có lốm đốm trắng khắp mình.

– Gà bông chích: Gà đốm bông có mào chích.

– Gà bông nhạn: Gà đốm trắng nhưng thấy màu trống nhiều hơn.

– Gà chuối: Toần thân hoặc ít ra lỗng mã và lông cổ nổi bật nhiều màu trắng nhợt, xanh nhạt như đọt chum.

– Gà điều: Màu lông đỏ, hơi pha đen thành đỏ thẫm.

– Gà điều lau: Cũng như gà điều, nhưng có bộ lông mã đếm trắng như lau rất nổi.

– Gà hoe: Gà vàng đệm, có điểm đỏ hay trắng.

– Gà nhan: Gà màu trắng như bông, chân trắng có biên hồng, mỏ trắng, con mắt bạc.


– Gà mái lại: Như dã nói ỏ phần trên gà trống lông mã to bản như gà mái.

– Gà ó: Gà đỏ mái lại, lông như chim ó.

– Gà ô: Toàn thân đen tuyền.

– Gà xám: Lông xám như tro.

– Gà xâm son: Vừa xám vừa đỏ tươi và cánh đỏ trên chóp.

– Gà khét: Chỉ con gà có màu lông vừa xám vừa đỏ tươi, một chút đen trộn lẫn thành ra một màu rất đẹp, dịu.

– Gà cú: Gà có màu lông đốm răng cưa lăn tăn nhỏ, trông như lông chim cú.

– Gà ngũ sắc: Gà có đủ. năm màu. màu cần thiết phải có là màu vàng kim (nên có màu tím là tết hơn).

– Gà quạ: Gà đen, con mắt trắng láo liên, chân đen.

– Gà xám gạch: Gà cố màu xám, toàn thân trắng pha xám.

Tham khảo thiet ke menu

Ngoài ra còn nhiều màu khác, tên khác, nhưng chung qui do nhiều màu góp lại mà gọi, thí dụ như:

– Gà xám ô: Là gà vừa xám vừa đen tuyền (ô).

– Gà ô bông: Là gà đen, đốm trắng v.v…

Những từ trên cũng tạm đủ để dễ phân biệt từng con gà, nhưng tỷ mỷ và rõ ràng hơn, người ta còn phân biệt gà vổi tính tật riêng của nó như:

– Gà cúp: Là gà không có phao câu, đương nhiên không có đuôi, loại này rất hiếm.

– Gà nổ – gà bể: Gà này đá thua, nhìn thấy bơ phờ, rụng lông, gẫy cánh, xem không còn đẹp mã nữa.

– Gà nỉền: Gà đá thua hoặc gần thua mà chủ chịu thua non, gọi là “thua vót”. Đem về nuôi dưỡng lại cho bình phục, mong bổn cho những người không rành.

– Gà rốt: Ám chỉ con gà nhát như thỏ, thấy địch thủ sức dài vai rộng đã khiếp vía, hoặc đôi khi thuồ bé bị những trận đòn nên thân, đâm ra sợ hãi, “yếu tim”, nhđ mặt, nhớ cả màu lồng, nhớ luôn khung cảnh, nay nó bất đắc dĩ phải tự vệ vối con gà nào khác. Thì nó vẫn lấm lét, dơ chân khuyều khoào chỗng đỡ trong khi cặp mắt láo liên tìm nơi “ca bài tẩu mã” cho yên thân!.


– Gà vớt: Gà vớt là gà đang đá được nhưng lại đem về nuôi dưỡng (nhưng nếu thua (gọi là niền). Ngoài ra, chưa phân thắng bại, chủ không cho đá nữa vì sơ hư mất gà, đem về nuôi lại, đá keo khác, gà này gọi là “gà vốt”.

– Gà eóng độ: Được nuôi lâu ngày, đầy tẩm bổ, sức khoẻ d!ư thừa, nhưng quá lâu không được thi thô” tài năng, thoạt đầu còn gọi là gà sung sức, sau vì để quá lâu, đâm khó chịu, bứt rứt, “ngứa chân ngứa tay”, rồi thành khúm núm, được gọi là “gà cóng độ”, bởi tính tình gà nòi bẩm sinh hung tợn, ưa đánh đá, có khi đá cả người.

– Gà ế độ: Những gà đã thắng nhiều độ, nay không ai dám đá nữa, kể như không có địch thủ.

Tham khảo thiết kế thiệp mời sinh nhật

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of