Tạp chí công nghệ Việt Nam

Kinh nghiệm chọn gà nòi theo hình dáng

0

Trước khi tìm hiểu sâu hơn, ta nên biết những tiếng để chỉ tên về màu sắc của từng con “gà nòi” (gà đá), cũng như các loại điểu thú khác. Gà nòi có rất nhiều màu sắc khác nhau: Con đen, con đỏ, con xám, con lốm đốm, trắng vàng, trắng đen, trắng cánh kiến v.v… trông rất đẹp mắt, lại thêm nước da đỏ tía, làm nổi bật hình dáng con gà, chẳng khác gì những con vật như: Công, tri, gà sao hoặc một vài gà giống khác.

Người ta phân biệt từng màu sắc để đặt tên cho mỗi giông gà nòi. Tùy theo bộ “áo gấm” tròi ban cho nó, ngưòi chơi gà chọn lựa những giống gà hay, bởi họ tin rằng, màu này hay hơn màu kia, màu kia tài hơn màu nọ, mà kinh nghiệm đã cho họ biết khá vững vàng như vậy.

Ngoài các gà kể sau đây như: Gà ác, gà cỏ, gà tre, gà đồng, gà gô, gà hoa, gà hồ, gà kiến, gà kim tiền, gà cẩm, gà lôi, gà pha, gà ri, gà rừng, gà sao, gà tồ, gà ta, gà Tàu, gà Mỹ, gà ức.v.v…

JRiêng về gà nòi, chọi, đá, cũng có nhiều thứ nhưng chung quy chỉ vì đã lai giống, thí dụ: Gà lai hoặc gà pha hay gà rặt, gà mất nòi, gà chính tông nòi.

– Gà lai: Để chỉ những con gà nòi đã bị lai với giông gà khác thí dụ như: Gà nòi rặt đạp mái gà ta, sinh con lai hai dòng máu, mất đi một phần tính khí riêng biệt của nó, có một dáng điệu yếu ớt.

– Gà pha: Là gà pha lộn hai dòng máu tuy khác về tính tình, nhưng cũng là hai “dòng máu nòi” cả. Thí dụ như: Gà nòi có cựa đạp mái vổi gà mái giông không cựa, nỏ con có cựa ít, ngắn, nửa đòn, nửa cựa, nhưng cũng đều là gà nòi.

– Gà rặt: Là gà “chính tông nòi”, tuyệt không bị lai lộn vói giống gà nào khác.


– Gà mất nòi: Gần như gà lai, gà lộn, không còn giữ được huyết thống của nòi là: Can đảm, rộng lượng. Loài này nên quan sát kỹ, rất khó phân biệt.

Về hình dáng, gà nôi trông rất gọn gàng, không lôi thôi, luộm thuộm và bủng beo như gà Tàu, gà Mỹ… Mặt không tái mét như gà thiến. Gà nòi cỏ loại rất ít lõng, có loại nhiều lông.

Như gà cựa, có cựa dài, thường nhiều lông hơn cả, gà ó, gà quạ, gầ củ lông vừa phải.

Riêng về gà đòn “gà không cố cựa” tM lại rất ít lông, chỉ để lộ toàn thân hình vối bắp thịt nổ nang, cứng chắc, và màu da hoàn toàn đỏ, ngoại trừ mật đôi chỗ vì long che kín, nên trắng.

Thoai nhìn, người không sành chưa chếc đã phân biệt èhỉ®c những con gà bi lai, h§ pha, hoặc giả gà nò® chính hiệu “Bà Lang Trọc”.

Tham khảo thiết kế menu

Trước tiên, chứng ta nên nhìn vào mât câa chứng. Thưòng thường con gằ nòi c6 một bệ mặt: Hung tợn, lầm lỳ, cặp mắt biểu lộ sư gan dạ, bướng bỉnh, mắt thụt sâu, khi nhìn mệt vật gi né nhàn trắng trctei, không lấm lét như “chó ăn vụng cơm eháyĩ ”.

Gà má lồi ra, ca® hơn mắt, cái mỏ dày và vững vàng, có con mỏ màu trắng ngà, eô con màu đen như sừng trâu, lại có con gần mũi màu đen, ngoài đầu mỏ màu trắng đụe, đôi khá gặp con mỏ xanh, xám, đà, V.V… không eứ màu mỗ.
Cái mào của nổ không dương ra một cách rườm rà như gặ Tàu, gà ta, trái lại rất gạn gàng, ngắn cụt. Cỗ nhiều loại mồng gà nòi khác nhau:

– Mào chim ekieh: Trẹt hẳn xuống, một cục hỉnh như sổ tám .

– Mào hoa sung: Vừa, không cao, chẳng thấp, lốm đốm hoa sung.

– Mào voi: Hình tam giác dựng đứng có chóp chỉ thiên, gọi là “mào tróc”.

– Mào dâu: Vừa, đặt đài trên đầu gà, lốm đốm, gọn.

– Mào cổỉ: Như mào chim chích, nhưng có một cái lỗ ngay mào.

– Mào lá: Dẹt, mà cao, dựng đứng.

– Mào lá thấp: Thấp, đẹp trên đỉnh, to ngang phía dưới.


Ngoài ra, các loại mào khác như cái quạt xòe ra, dựng đứng to tưống và có khi phủ che kín mắt, gọi là “mào cò”, ấy là con gà lai đã lâu đời, không tốt.

Trái lại, có con thế vào đó những lông to bản, tròn, thường thấy ở trưốc ngực, thì được người ta gọi là “gà mái lại”, những lông này chỉ lớn bằng lổng tay.

Cánh con gà nòi thường thấy ôm sát vào thân mình, cũng có con thả xệ xuống hai bên, anh này gọi là “gà áo tơi”, “gà cánh giả”. Thường lật cánh gà nòi lên xem thịt bên trong, ta thấy da trắng bọc thít tím, gà ấy mối rặt nòi.

Ngực gà nòi rộng bản, bảng, trẹt, lấm con thưòng ít lông.

Con gà nòi rặt, dưới cằm không có hai miếng da thịt lòng thòng như hai đồng tiền, lúc đỏ, lúc trắng nhợt mà người ta gọi là “tích”, nếu có thì phải rất nhỏ, nhưng thưòng đã rặt giống thì không có. Gà nòi rặt thì có một miếng da lòng thòng từ cằm xuống cổ, được gọi là “hầu bò”, trông tựa yếm của con bò mà gà ta, gà Tàu lại không có được đặt chính giữa cằm xuống và thêm hai miếng da gần lỗ tai, to, sệ xuống hai bên. Nếu gà nòi rặt không có “hầu bò” thì cũng đã lai, dù chỉ một tí. Hoặc là hai miếng da tai có màu bạc trắng, gà này vẫq lai, phải là màu đỏ mới đúng.

Đặc biệt về cái cần cổ thì to và dài, thoạt nhìn là biết ngay. Có con cả cần cổ và đầu đều trụi lông, lại có con để ỏ sau gáy một cái ‘hòm” trông rất lạ, phủ dài hết cần cổ trông tựa như những anh chàng “Hippie” hoặc giới nghệ sĩ bên Âu Châu xưa. Chùm lông này thường khác màu với lông ở thân mình.

Về lưng, thì có con lưng bằng, có con lưng xéo, theo xuôi với cần cổ, hoặc lưng cong gù – phần này thường có lông đầy phủ từ gáy cho tới phao câu và ra đuôi, sát phao câu, hai bên hông, có nhiều lông dài và nhọn được thả từ lưng, thòng xuống bụng, có một màu thường giống chòm tóc trên đầu nó, gọi là ‘lông mã”. Vì trông đẹp hơn cả và đa số căn cứ theo đó để đặt tên cho gà tùy theo màu lông… Ngoài ra chúng còn có một cái hõm, lỗ, hình tam giác ngược, đấy là do hai xương bả vai đâm chéo xuống, tạo thành, lỗ ấy người ta gọi là “hang cua”.

Riêng về cặp đùi, rất nỏ nang, to gấp rưỡi cần cổ, da thịt nơi đây đỏ tươi, vì ít lông hoặc bị cắt.

Đùi cũng dài, dài gần gấp hai cẳng, đôi chỗ không có thịt, chỉ có xương, gân và vảy mà thôi, gọi là cẳng hay “quản” hoặc “cán” cũng vậy. Đôi cán này thường thường to gấp đôi cán gà ta, được mang rất nhiều màu, tùy theo con: Trắng, đen, xanh, xám, đốm đen trắng v.v… nhưng nên tránh màu vàng chói, gà có màu này đã lai, cũng chẳng nên lộn vói màu vàng ngà, nghệ.

Tham khảo dịch vụ thiết kế thiệp mời

Bàn chân có bôn ngón, ba ngón quay về phía trước, dài hơn một ngón quay về phía sau và ngắn, gọi ngón ấy là “thới”. Thối được gắn cao hơn ba ngón trước. Bàn chân gà nòi to và dài ngón hơn các gà khác.

Cựa được gắn liền gần thới, cựa giông một lóng xương, ruột có máu, bọng chính giữa, đầu nhọn, bình thưòng cựa to gần bằng ngón tay út, chỉ về phía sau, hơi cong hoặc thẳng, có nhiều hình thù khác nhau. Chất cấu tạo của cựa được chia làm bốn loại:

1. Cựa sáp: Ngoài được bao bọc bởi một lớp men, dẻo như sáp, nếu lấy dao mà cạo, ta sẽ thấy ra những lớp như cạo đèn cầy, nhưng cứng hơn, sau đó đến lớp xương rồi đến máu và rồi có thể là tủy.
2. Cựa thép: Nếu cạo sẽ thấy cứng hơn nữa, dẻo vừa.
3. Cựa xương: Màu trắng đục, dòn cứng.
4. Cựa vôi: Lớp ngoài bở rời tựa như vôi đóng, không gọt chuốt được.

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of