Tạp chí công nghệ Việt Nam

Kinh nghiệm tuyển chọn gà nòi theo giống – Phần 2

0

Cái mào của gà nòi cũng đáng lưu tâm. Nó có nhiều hình thức khác nhau, như đã trình bày ở phần trước.

Bất luận thứ mào nào, điều cần là phải thẳng, dựng đứng và gọn gàng, tránh tình trạng nghiêng một bên. Có sách cho rằng nếu có nghiêng thì về bên trái thuận hơn, điều này không hắn như vậy, dù bên trái hoặc phải thì cũng làm cản trở đôi mắt gà, gà sinh tật nhìn thuận một bên, đầu gà không thủ đểu, nên dễ tạo sơ hỏ cho địch thủ đánh, như vậy rất dễ mù một mắt. Bằng chứng đã cho thấy những con gà mào nghiêng không mù thì cũng mờ, không mò thì cũng yếu một bên mắt.

Mào gà đá thường có các loại sau đây:

* Mào Cối: Loại mào này có hai thứ hình y như mào chim chích, nhưng lại có một cái lỗ “xoáy” nằm trên đỉnh ót hoặc sát mỏ, nếu mào này gặp lỗ trên ót, ngưòi ta kỵ không xài, cho rằng lỗ trên đỉnh đầu là “xui”.

Xoay qua mào Voi và mào Hoa Sung thì mào voi có phần đẹp mã hơn, còn gọi là “mào tróc”. Mào này hình tam giác dựng đứng, một góc cao và nhọn được chỉ thẳng lên trời, làm tăng vẻ đẹp cho gà, còn gọi là “mào chỉ thiên”.

* Mào Hoa Sung: Như một cái hoa nhiều cành, nhăn nheo xếp lại, loại này cần phải nhỏ.

Tóm lại nên tránh loại mào rườm rà to lớn, cần gọn ghẽ, nhẹ nhõm và ngay thẳng là đủ đối vói cái mào của giống gà tốt.
Có một loại mào của giống gà đã lại từ lâu đời, ấy là “mào cờ”, hoặc “mào răng cưa”, như gà Tàu.

Nếu gặp gà này, bỏ không đành, ngưòi ta phải cắt đi những “răng cưa” ấy và sau đó được gọi là “mào lưỡi búa”, vì sau khi cắt xem giống hình lưỡi búa.

* Mào Lá: Hình tựa như “mào tróc” nhưng dài, to bản hơn. Mào lá chỉ thiên cũng nên chơi, trông lại đẹp mắt. Bình thường, mào gà nòi bắt nguồn từ mỏ, cao dần dần và đưa đỉnh cao chỉ về phía đuôi hoặc chỉ thiên, không có gì lạ.
Ngoại trừ một thứ mào không gọi là mào gà, mà gọi là “mão gà”, được bắt nguồn từ đỉnh đầu và mũi nhọn chỉ vể mỏ, “gà mão” có tài lắm, có cá tính riêng biệt hẳn hoi, thật quý tướng, có kẻ lại gọi là “mào nhà vua”.

* Mào Dâu: Không to, chẳng nhổ, nó vừa vừa chia làm ba cạnh, có nhiều đốm nhỏ, mào này thường ngay thẳng.

* Mào Chích: Mào như mào chim chích, mào này mà ngay thẳng chỉ lên tròi là tốt (thường thì trẹt hẳn xuống).


Điều cần cho chú gà nòi là cái mỏ ngắn.

Mỏ cho thật ngắn, càng ngắn càng tốt, đồng thời hơi vòm cong xuống, nhưng tránh ngoài đầu mỏ eong quặp. Vì như vậy, cái mỏ sẽ không nhanh nhẹn cắn mổ, trái lại chậm chạp, cũng không nên thẳng hăng, cắn mể không vững vàng.
Ngắn để cho địch thủ đá khó trúng mỏ, tránh tình trạng sứt mỏ văng ra ngoài, vì mỏ có mệt lớp men xương bọc ngoài như móng và cựa vậy, đều có thể lột ra được.

Mỏ có hai rãnh hai bên như hai đường chỉ lõm xuống, được gọi là “mỏ ba lá”, mỏ này có vẻ vững vàng.

Chân mỏ phải được đóng sâu vào miệng, khóe miệng sâu thì mỏ mối rộng được, nếu hẹp quá bất tiện.

Cái mỏ xem mà tốt chỉ khi nào phần trên to, ba phần dưới nhỏ, một phần (là 1/3) kèm theo khóe miệng khít từ trong ra ngoài.

Mỏ thẳng dài và mỏ dài quá cong, thường yếu và chậm. Nên tránh mỏ vàng chói, yếu lắm.

Các màu mỏ có thể dùng: Ngà, trắng, đen, xanh, xám, hoặc hai màu: Đen trắng, ngà xám v.v…

Mỏ xem như mỏ gà mái, gà ấy nhanh nhẹ lắm.

1. Gò má: Gò má của gà cần phải cao mới quý và cũng để bảo vệ đôi mắt khỏi nguy hiểm, nếu cao mà rộng càng quý hơn.
2. Lỗ tai: Phải được nhiều lông nhỏ, cứng che kín, để bảo vệ khi giao chiến, có thể đất cát lọt vào, gây trở ngại cho óc, làm gà mất nhanh nhẹn.
3. Lỗ mũi: Lỗ mũi nên mỏ rộng, để gà không bị nghẹt thở.
4. Gò trên mắt: Phía trên mắt gà nòi thường thường nhô lên một cái gò, khiến ta thấy con mắt sâu xuống, gò này có nhiều hình, có con gò cao, con lại gò thấp, thưòng gò cao tốt hơn, nhưng không nên quá cao để che mất mắt khi đứng trên nhìn xuống, chỉ thêm chậm chạp.

Tham khảo thiết kế menu quán ăn vặt

Gò hình như dấu ngã gà dữ nhưng bở hơi

Gò hình cong úp xuống /7\ gà kém đòn

Gò hình bán nhật tốt, bền sức

Gò hình bán nguyệt kém gan lì

Gò bằng ngang, lép nhát

Gò hình chóp nón thưòng

Gò hình dấu ngã ngắn tốt, dữ và lì

Những gò này được tính từ lỗ tai chạy dài ra gần mũi.

Gò nổi: Nổi lên sát phía mỏ, con mắt hơi lui về phía sau tai, thì bộ mặt gà dữ hiện ra ngay.

Gò lép: Gà thường đánh trên, nhưng kém gan dạ.

Gò lồi: Gà đánh trên, đánh dưới tuỳ con, nhưng gan lì.

Đầu gà phải nhỏ hơn cổ, ít ra cũng bằng cổ, không lón hơn sinh ra chậm chạp, nặng nề, trên đỉnh đầu chia rõ làm hai, ấy là sọ đôi thường yếu.


Đầu gà bằng láng, tròn, thon xuôi như quả xoài là tốt.

Đầu tròn xuôi xuốhg cổ, nhưng cách cổ bằng một khấc, lõm xuống rồi mới đến cổ, tiếp tục cong vòng xuống thân, loại đầu này thường trên đỉnh bằng trơn, tốt lắm, đích thị gà thế. Lúc giao chiến gà này luôn luôn thủ dấu cái đầu của nó dưới bụng, dưới cánh địch thủ.

* Chú ý: Gà nào thì sọ với cổ cũng cách nhau một rãnh ngang, nhưng tùy con, nhiều và ít mà thôi.

– Mặt gà có nhiều vết nhăn nheo, gọi là mặt “gốc tre”, tốt lắm, gà ấy rất bền sức và gan dạ.

– Mặt gà có những bớt đen, gọi là “mặt lọ”, gà này dữ.

– Con mắt nghiêng, ngửa lên trời, mắt hơi cao lên đỉnh đầu, gọi là “gà mặt cóc”, gan dạ, bền sức.

– Đứng trước mặt gà, nhìn xuống đầu, sẽ thấy đầu hình tam giác, tính từ trái qua phải, nếu đầu gà dẹt, gà ấy nhanh lắm, tránh né rất nhanh, trái lại, đầu to là gà chậm.

– Trên đỉnh đầu, sọ được chia làm hai, gọi là “sọ đôi” như đã nói trên, gà tuy yếu nhưng “quăng” giỏi, có biết tài đá “song phi”, không cần cắn mổ, gà này đá mở rộng.

– Đầu gà bề ngang rộng, gà ấy gan dạ, chậm chạp hay hứng đón.

– Đầu gà hẹp (nhìn từ trên xuống), nhút nhát, chuyên môn so vảy trước khi đá, nếu thấy địch tài ba, là cuốn gói (độn khứ lai kê).

– Đầu vừa, không quá rộng và quá hẹp, mắt sâu, gà lì lợm, chịu đựng giỏi, ra đòn khéo, nhưng coi chừng mắt quá sâu thì chậm.

– Con mắt to, lớn cả ngoài khuôn loại ấy có biệt danh là “chí tử bất thoái”, gà ấy sông chết coi thường, rất gan lì nên chơi.

Tham khảo dịch vụ thiết kế phong bì thư

Leave A Reply

Your email address will not be published.